Chính họ đã chủ động gửi đơn lên chính phủ – xin phép được di dời, một quyết định cực kỳ khó khăn nhưng cần thiết để tiếp tục cuộc sống. Vào ngày rời khỏi đảo, mỗi gia đình đã để lại một quyển Kinh Thánh và một nắm yến mạch, sau đó lặng lẽ bước xuống bến tàu. Họ đã lên con tàu HMS Harebell, mang theo một ít đồ vật và ngoái nhìn tạm biệt mảnh đất của tổ tiên dần khuất sau màn sương.
Vào thời điểm đó, sự kiện này đã thu hút sự chú ý của cả thế giới, một câu chuyện đầy xót xa về một cộng đồng phải đầu hàng trước những thách thức của thời đại. St Kilda sau đó trở thành Di sản Thế giới UNESCO vào năm 1986, những căn nhà bỏ hoang vẫn còn đó, lặng lẽ trụ tại hòn đảo, như một chứng tích cho một cộng đồng đã từng tồn tại.
Người dân bản địa cuối cùng của St Kilda đã qua đời vào năm 2018 ở tuổi 93, bà cũng là một trong những cư dân đã lên con tàu HMS Harebell vào năm 1930. Ngày nay, hòn đảo chỉ còn một trạm nhỏ của Bộ Quốc phòng, nhân viên của National Trust for Scotland – đơn vị quản lý đảo, cùng một số đoàn nghiên cứu.
Nguồn:Baochinhphu.vn